Câu chuyện #1: Anh QC
Anh là người được các khách hàng nước ngoài thuê đến để kiểm tra chất lượng sản phẩm của những container hàng trước xuất đi – inspector agent hoặc 3rd party QC. Giữa một núi hàng khổng lồ, tìm ra lỗi giống như một siêu năng lực mà những người như anh đều sở hữu. Công việc khiến anh phải “soi ra lỗi” từ ngày in date, quy cách vào thùng đến những lỗi lớn hơn như dị vật ở sản phẩm. Do đó mô tả chung cho những người làm công việc này là bới móc, khó tính và thích làm khó. Dù ko thể hiện nhưng sự xuất hiện của những nhân sự như anh đều không được quá hoan nghênh ở các nhà máy. Vừa nể vừa sợ cũng vừa ngấm ngầm ko thích.
Và anh đã phản chiếu lại năng lượng đó rất rõ.
Anh làm khó.
Anh bắt lỗi.
Anh khiến một lỗi lầm trở nên không chấp nhận được.
Cả một đội ngũ quản lý nhà máy lập tức xuống tinh thần ngay giữa một đơn hàng quan trọng.
Nhưng khi giám đốc sản xuất đích thân xuất hiện – không phải để phản kháng mà đơn giản là hòa nhã để lắng nghe, trao đổi, tôn trọng để tìm cách giải quyết – thì ngay lập tức, anh dịu lại. Mềm ra. Linh hoạt. Dễ chịu. Hỗ trợ.
Câu chuyện #2: Một người mẹ
Gần đây Lucie gặp một chị bạn của mình và lần này có lẽ vai trò healer của mình đã đủ vững vàng để chị mở lòng những điều định giấu kín đến cuối cùng. Chị sống với bà nội suốt tuổi thơ và mãi đến khi lớn mới về sống với cha mẹ ruột. Và mối quan hệ mẹ – con đó là mối quan hệ khó hiểu với chị.
Mỗi lần mẹ mua cho hoặc làm điều gì cho chị – dù đơn giản là một cái áo mới hay là lời đề nghị cho đi du học Mỹ – mẹ đều sẽ đem khoe với tất cả họ hàng. TẤT CẢ họ hàng. Rất rõ ràng, rất tự hào.
Và điều này làm chị cảm thấy khó chịu. Mỗi lần nhận gì từ mẹ chị đều đấu tranh dữ dội vì cảm thấy mình đang mắc nợ mẹ, vì cảm thấy mẹ dùng điều này chỉ để khoe khoang.
Mẹ càng muốn cho chị càng từ chối – mối quan hệ kéo đẩy khiến cả hai ngày càng xa cách nhau.
Lúc đó Lucie đã nói với chị rằng có khi mẹ không phải muốn cho để khoe. Mà mẹ đang muốn tìm cách bù đắp cho điều mà mình đã không cho được chị trước kia. Có thể sâu trong mẹ luôn có cảm giác có lỗi vì giai đoạn tuổi thơ quan trọng nhất khi chị cần mẹ nhất mẹ đã không ở đó.
Và những lần khoe với họ hàng thực ra là bà đang tự an ủi người mẹ bên trong mình rằng “Tôi vẫn là một người mẹ tốt, con tôi vẫn cần tôi và tôi vẫn cho nó được những điều nó cần. Ngay cả là bây giờ”
Bạn có thấy điểm tương đồng ở 2 câu chuyện ko? Vì mỗi người trong đó đều cùng mong muốn được nhìn thấy như chính con người họ, ở những tổn thương mà chính họ có khi còn không nhận ra: Tôi muốn được nhìn thấy. Và được công nhận.
Là anh muốn được nhìn thấy “Tôi thấy anh rồi. Tôi tôn trọng anh và công việc của anh. Tôi không coi anh là một sự khó chịu mà là một người đang góp phần bảo vệ tiêu chuẩn cùng nhau”
Là một nguời mẹ muốn được nhìn thấy “Mình vẫn đang làm tốt vai trò làm mẹ và cho được con mình những gì con cần”
Kết thúc #1 là container hàng vẫn được thông qua, giám đốc nhà máy có thêm kinh nghiệm để làm việc với các QC. Và quy trình làm việc được chặt chẽ và chính xác hơn.
Kết thúc #2 là bạn của Lucie thấu hiểu hơn cho mẹ của mình và một câu trả lời có thể giải thích cho những căng thẳng âm ỉ của mình – mẹ, của bà nội – mẹ suốt bao năm. Vào buổi chiều hôm đó, mối quan hệ mẹ – con trong một gia đình đã chạm đến một tầng nhận thức và chuyển hóa sâu sắc hơn.
Đi qua những sự ồn ào luôn có của xã hội, đi qua những màu sắc khó hiểu mang chút huyền bí về chữa lành, Lucie bắt đầu lờ mờ nhận ra cốt lõi đơn giản nhất của chữa lành.
Là khi chúng ta đủ yên bình để không phán xét và phán đoán một người dựa vào những hành động bề mặt của họ. Mà nhìn ra tổn thương hay nỗi đau nào đang vận hành phía sâu lựa chọn đó. Và chấp nhận, ôm ấp họ ở những tổn thương đó.
Là khi chúng ta nhìn sâu vào mắt nhau, nhìn sâu vào trái tim nhau và nói rằng: I SEE YOU – Tôi nhìn thấy bạn. Ngay cả trong những tổn thương bạn chưa nói thành lời.
Vì khi chưa chữa lành được cho mình, chúng ta đành phải vụng về yêu thương thế giới theo cách tốt nhất mà chúng ta biết.
